Chi Lạ Rứa

Nguyễn Thị Hoàng tác giả Vòng Tay Học Trò, quê Quảng Điền, Triệu Đại, Triệu Phong, còn là một nhà thơ và dưới đây là một bài thơ đặc biệt mang âm sắc miền Trung:

  Chi lạ rứa, chiều ni tui muốn khóc
Nhìn chi tui – đồ cỏ mọn hoa hèn
Ngó chi tui – đồ đom đóm trong đêm
Cho thêm tủi bên ni bờ cô tịch
Tui ao ước có bao giờ tuyệt đích
Tui van xin răng mà cứ làm ngơ
Rồi ngó tui, chi lạ rứa: hững hờ
Ghép yêu mến, vô duyên và trơ trẽn
Tui đã tắt nỗi ngại ngùng bẽn lẽn
Bởi vì răng? Ai biết được người hè!
Nhưng mà chiều đã rủ bóng lê thê
Ni với nớ có khi mô mà gần gũi
Chi lạ rứa! Răng cứ làm tui tủi
Tàn nhẫn chi với một đứa thương đau
Cảm tình câm nên không sắc không màu
Và vạn thuở chẳng nên tình luyến ái
Chi lạ rứa? Người cứ làm tui ngại
Biết sông sâu hay cạn giữa tình đời
Bên ni bờ vẫn trong trắng chơi vơi
Mà bên nớ trầm ngâm mô có kể
Tui không muốn khóc chi những giọt lệ
Đọng làn mi ấp ủ mối tâm tình
Bên ni bờ hoa thắm hết tươi xinh
Mà bên nớ huy hoàng và lộng lẫy
Muốn lên thuyền mặc sóng cuồng xô đẩy
Nhưng thân đau nên chẳng dám đánh liều
Đau chi mô! Có lẽ hận cô liêu..
Mà chi lạ rứa hè? Ai hiểu nổi!
 Tui không điên, cũng không hề bối rối
Ngó làm chi cho tủi nhục đau thương
Tui biết tui là hoa dại bên đường
Không màu sắc, chi lạ rứa hè, người hí
 Tui cũng muốn có một người tri kỷ
Nhưng đường đời như rứa đó, biết mần răng?
Tui muốn kêu, muốn gọi, muốn thưa rằng
Chờ tui với! A, cười chi lạ rứa?
 Tui không buồn, răng mắt mờ lệ ứa!
Bởi vì răng tui có hiểu chi mô
Vì lòng tui là mặt nước sông hồ
Chi lạ rứa, bên ni bờ tui khóc.

Dỗ Người Thi Trượt

 Thôi em đừng khóc nữa
Ba năm thi trượt liền
Qua 6 kỳ không đậu
Chỉ là chuyện tất nhiên

Anh đã bảo em rằng
Học tài mà thi phận
Mới trượt có…3 năm
Vội gì sớm uất hận

Em dọa sẽ đi tu
Thôi chẳng thèm học nữa
Thề ăn chơi lu bù
Và đốt hết sách vở

Hay đi làm lấy tiền
Tha hồ mà chưng diện
Anh bảo em là điên
Nên mới nghĩ lắm chuyện

Ðừng khóc nữa nghe em
Kẻo anh lau nước mắt
Khiến đôi má lem nhem
Làm xấu cả khuôn mặt

Anh nói anh thương rồi
Lặng yên nghe anh kể
Bây giờ em hãy cười
Và nhớ đừng khóc nhé

Anh kể anh sẽ làm
Chánh chủ khảo ..oai thật
Rồi anh sẽ ăn gian
Cho em nhiều điểm nhất

Hay anh làm giáo sư
Môn Toán và Lý Hóa
Mà em thi ban B
Thì chắc đậu ưu quá

Riêng có kỳ II này
Tại vì em lỡ trượt
Thì anh sẽ xin ngay
Mở kỳ ….III thi vớt

Nếu mà anh có quyền
Anh làm như thế đó
Tay đan tay lặng yên
Em ngồi nghe anh dỗ

Ôi câu chuyện thần tiên
Của những ngày bé nhỏ

Nhất Tuấn

 

 

Vu Lan Đắng


Mươi năm có mẹ
Vui buồn một cõi biển dâu
Chiều nay mẹ bỏ qua cầu thiên thu
Sa Môn cát ái mặc dù
Mồ côi
ai bảo lòng tu chẵng buồn
Mốt mai
về lại cố thôn
Nẻo xưa vẫn đó, 
nhưng còn mẹ đâu
Thuở nào tay trắng, áo nâu
Nắm tay con dắt qua cầu tuổi thơ
Bây giờ… gì cũng trong mơ
Mẹ ơi trời cũ 
biết chờ gặp ai
Lạnh lùng gió sớm mưa mai
Dặm đời phía trước
còn ai đợi về
Vu Lan lạnh cả trời quê
Đêm mưa tháng bảy 
lê thê nát lòng
Thương đời mẹ, chuyến đò đông
Chiều nay hoá nhánh cỏ bồng mà trôi
Mẹ đi 
biết có ngậm cười
Khi con vẫn ở cuối trời vô tâm
Để giờ hay đến mươi năm
Nhớ người, 
con chỉ biết nằm chiêm bao
Chiều nay vò nát cơn đau
trộn thêm nổi nhớ ươm vào nén hương
mắt cay niệm chú vô thường
để nghe trong gió mười phương
mẹ về….

Tố Phong, tuần thất thứ hai của mẹ.
TOẠI KHANH
 

CHÈO VỠ SÔNG TRĂNG – MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH

 

Tập thơ

 

CHÈO VỠ SÔNG TRĂNG

 

Tựa


Dẫu như mây hiện giữa trời
chút tình trăng nước tạc lời làm vui!
mười phương gió cát bồi hồi
mười phương hoa cỏ nụ cười mênh mông.

Niềm tin


Nằm nghiêng
nghe hơi thở
mặc máu chảy về đâu
ta có chỗ gối đầu
là mảnh trăng bên cửa.

Thi nhân


Con còng già đi qua
hư vô còn để lại
hạt cát
nở thành hoa
nên lời thơ tồn tại.

Đạo sĩ và hư vô


Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi
bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây
khối thời gian rơi vào triền đá lặng
hiện tại nào mất hút ở đầu cây

đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
lên non cao còn sợ nước triều lên
bụi đầy áo, phủi hoài tay cũng mỏi
có nhiều khi ẩn dật cũng ưu phiền

ta ghé bến đìu hiu tìm hạt lệ
rơi quanh mình với nỗi chết xanh xao
hoa đốm bay đã vô tri tròng mắt
còn bầu trời ai hái những vì sao!

đời đạo sĩ, con chim trên đỉnh núi
ngợi ca ngày nắng mới, giữa mù sương
chim rướm máu bởi hồn thơ u khoát
rớt xuống trần như lửa cháy tà dương

ta bước xuống, đêm, và vầng trăng lạnh
khóm lau già run rẩy nước sương mưa
trọn thân thế ta chối từ vinh hạnh
theo con đường lặng lẽ tự ngàn xưa

chừ vô biên chỉ còn là hơi thở
và nụ cười bất diệt ở quanh đây
đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ
hóa thân làm lau cỏ ở đồi tây!

 

 

Tờ kinh không

(Kính tặng Đại huynh Viên Minh)

Từ huynh
bỏ núi lên đường
tình ta để mặc vô thường,
hỡi ai!
đôi khi thơ hứng, một vài,
đôi khi họa hứng,
nghiên mài vẩn vơ!

Bình thơ


Xinh xinh vài nụ cỏ
đặt lên đĩa án thư
lung linh vầng nhật nguyệt
lung linh cả thái hư.

Tiền thân
Thu về
sương trắng hiên thơ
lòng trang kinh cũ
mấy giờ cổ nhân
non xanh
nhớ cụm bạch vân
cổng sài hoa rụng
tiền thân thoảng chừng!

*** Gốc tùng
và cội đá
hoa nở
đã ngàn năm
trượng mây
nhìn thương hải
non ẩn
nửa
vầng trăng!

Bên hồ cỏ

Qua cầu
bỏ bóng quên mình
bóng bao nhiêu ảnh
mê tình bấy nhiêu
cỏ xanh
liễu biếc yêu kiều
thế thân sương khói
phiêu diêu mấy bờ!

Quảy nắng hồng

Trâu và mục tử đều quên
non xanh nước biếc
còn mình với ta
ba ngàn tám vạn yêu ma
giấc Trang Chu mộng
bướm sa bồi hồi
trâu và mục tử quên rồi
nỗi kia niềm nọ
tiếng lời sạch không
mù sương quảy gánh nắng hồng!

Đêm nguyệt trúc

Tạ từ
xuôi ngược bể dâu
tạ từ danh tướng
sắc màu thế gian
non sâu
đã lặng tiếng đàn
đêm đêm nguyệt trúc
gió ngàn vô thanh…

Giấc ngủ của đá

Giấc ngủ xuống giữa triền non vắng lặng
bóng ai về lạnh buốt cả ngàn dâu
tay chạm khẽ vào mong manh của gió
bỗng trần gian va động những cung sầu

ta đứng lên,
gọi đò, bên bờ sông lau lách
lá tử sinh cháy đỏ cuối ghềnh xa
lòng dừng lại, nhìn thời gian huyễn hoặc
chẳng bao giờ thấy hết cõi người ta

chừ bẻ kiếm!
đi vào sơn cốc
chợt hôm kia đầu đá mọc thành hoa
nỗi vinh hiển như bóng trăng chẳng thực
giọt sương trời, rơi vỡ, cảnh hà sa!

giấc ngủ xuống,
giữa hoang liêu của núi
vượn rừng sâu mê mải cây cành
ta hát khẽ,
vang vang bầu vọng tưởng
trái nhân tình muôn thuở chẳng màu xanh!

ta chống gậy, qua sông,
không bè bạn
cỏ bên đường lất phất trông theo
mỗi câu thơ là mỗi trang cao sĩ
thoảng hương trầm trong nỗi nhớ trong veo!

chừ với đá! ba đời giấc ngủ
viễn khách ơi! viễn mộng nào đây!
phù phiếm quá, con sông không chảy
và bờ kia,
hiển hiện bờ này

 

Vu Lan Nhớ Mẹ

Nỗi buồn trống trải chơ vơ
Vu Lan lại tới xót khơi nỗi lòng
Mẹ ơi! đâu nữa mà mong
Ngày nao bóng mẹ bên song đợi chờ
Bây giờ người nẻo, người nơi
Dõi theo bóng mẹ biết nơi phương nào
Nhớ thương giọt lệ tuôn trào
Cầu xin mẹ đến nơi nao yên lành
Vu Lan gởi gấm ân tình
Soi đường dẫn lối vong linh mẹ hiền
Về nơi vĩnh cửu bình yên
Gởi tình mẫu tử thiêng liêng dạt dào.
Nhắn cùng bạn hữu với nhau
Mẹ còn hiện hữu cố sao đáp đền
Xa rồi mới thấy quí ơi
Từ khi mất mẹ lẻ loi lạc loài
Thân như trơ trọi giữa đời
Làm sao đắp vá khoảng trời trống trơ
Mẹ đi con bỗng dại khờ
Ngày xưa còn mẹ ơ thờ nào hay
Bây giờ vạn nẻo đường mây
Làm sao bù đắp nghĩa dầy với ai
Mẹ ơi! lòng tủi đắng cay
Làm con chưa trả nợ vay mẹ mình.

T.T (Pt Chinh) Tháng 7/2010

~~~~////~~~~

TIỂN LINH MẸ

Bụi trần phủi sạch từ đây

Gian nạn, cực khổ, dạn dầy chia tay
Chúc mẹ vạn dậm đường may
Chúng con tề tựu sum vầy về đây
Cúí xin ơn phước ân dầy
Cúng dường Tam Bảo nguyện đầy phước ân
Gọi là tiển mẹ đưa chân
Ra đi thuận hướng xa gần được may
Chọn nơi thanh tịnh thẳng bay (đến ngay)
Nguyện xin Tam Bảo đưa tay dẫn đường
Đường đi thẳng hướng đúng phương
Cúi đầu khấn nguyện hương linh mẹ mình
Chúng con gởi gấm ân tình
Mẹ vui thượng lộ đăng trình bình an
Yên tâm thẳng hướng một đàng
Đến nơi thanh tịnh muôn vàng yên vui.

T.T (Pt Chinh) 4/10/2010

Dịch Chơi Thơ Đường

Trong đời mình, tôi đã mấy lần liều lĩnh cố ý đi lạc vào những cảnh giới mà chính mình thực ra chỉ là một gã ngoại đạo dở hơi. Những ai từng gặp tôi, nghe tôi hay đọc tôi hẳn đã ít nhiều thấy được điều đó. Tôi rong chơi như một người vô công rỗi nghề, thích thì ghé để chán thì đi. Thế là không trách nhiệm. Ai thấy ghét quá, xin cứ làm ngơ là xong. Và rõ ràng, những cuộc chơi của tôi lúc nào cũng là trò nắn đất của một thằng bé nhà quê, không tiếng động. Thế có phiền ai đâu chứ. Đêm nay ngẫu hứng ngồi dịch chơi mấy bài thơ Đường, có thể mai này dăm bài Từ Tống, cũng vẫn là những lần rong chơi kiểu đó mà thôi.

 

PHONG KIỀU DẠ BẠC

Trương Kế::

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San Tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

Toại Khanh:

Trăng tàn, nghe quạ réo trời sương
Sông vắng, đèn câu giữa đêm trường
Tô Châu khuya khoắt Hàn San Tự
Giang khách bồi hồi một tiếng chuông…

HOÀNG HẠC LÂU

Thôi Hiệu:

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ
Thử địa không dư hoàng hạc lâu
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu

Toại Khanh:

Người xưa cưỡi hạc đi rồi
Giờ còn đây một ngậm ngùi lầu hoang
Đã thiên thu dấu hạc vàng
Bên sông, mây trắng cứ bàng bạc trôi
Hán Dương san sát rừng chồi
Gò xa Anh Vũ bời bời cỏ rêu
Nhớ quê, đứng ngó nắng chiều
Chút sương sông quạnh sao nhiều bâng khuâng.

XUẤT TÁI

Vương Chi Hoán:

Hoàng Hà viễn thướng bạch vân gian
Nhất phiến cô thành vạn nhận san
Khương địch hà tu oán dương liễu
Xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan

Toại Khanh:

Dòng sông như chảy lên trời thẳm
Treo giữa trùng sơn một ải quan
Sáo Hồ buồn tựa lời dương liễu
Quan ngoại làm sao đón xuân sang!

TỐNG BIỆT

Vương Xương Linh:

Túy biệt giang lâu quất dữu hương
Giang phong dẫn vũ nhập thuyền lương
Ức quân dao tại Tương Sơn nguyệt
Sầu thính thanh viên mộng lý trường

Toại Khanh:

Bên sông say tít đất trời
Con thuyền mưa gió đưa người đi xa
Tương Sơn với bóng nguyệt tà
Người muôn dặm có nhớ ta phương này
Ta giờ một cõi riêng tây
Mơ nghe vượn hú tưởng ngày thấy nhau!

VỊ THÀNH KHÚC

Vương Duy:

Vị thành triêu vũ ấp khinh trần
Khách xá thanh thanh liễu sắc tân
Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu
Tây xuất Dương Quan vô cố nhân

Toại Khanh:

Mưa sáng lâm thâm đất Vị Thành
Nhà trạm mơ màng sắc liễu xanh
Mời anh cạn chén thêm lần nữa

Tây ải mai này ai cố nhân!

TĨNH DẠ TỨ

Lý Bạch:

Sàng tiền khán nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu  vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương

Toại Khanh : 

Đầu giường, thấy ánh trăng soi
Ngu ngơ tưởng vạt sương rơi bên thềm
Ngẩng nhìn hun hút  trời đêm
Ngó trăng viễn xứ rồi thêm nhớ nhà…

TỐNG MẠNH HẠO NHIÊN

Lý Bạch:

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc Lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến trường giang thiên tế lưu.

Toại Khanh:

Người từ lầu hạc bỏ đi
Đầu xuân gót bụi lại về Dương Châu
Buồm côi, trời thẳm một màu
Sông xa như lại trôi vào chân mây!

SƠN TRUNG VẤN ĐÁP

Lý Bạch:

Vấn dư hà sự thê bích san
tiếu nhi bất đáp tâm tự nhàn
đào hoa lưu thủy yểu nhiên khứ
biệt hữu thiên địa phi nhân gian

Toại Khanh:

Người hỏi ta sao luyến non ngàn
hồn sơn khách chỉ biết cười khan
hoa rừng còn biết trôi về núi
Một cõi đi về lánh nhân gian…

CHUNG NAM BIỆT NGHIỆP

Vương Duy:

Trung tuế phả hiếu đạo
Vãn gia Nam Sơn thùy
hứng lai mỗi độc vãng
thắng sự không tự tri
hành đáo thủy cùng xứ
toạ khan vân khởi thì
ngẫu nhiên trị lâm tẩu
đàm tiếu vô hoàn kỳ

Toại Khanh:

Trung niên đã mến cảnh Già Lam
Tuổi xế dựng nhà núi Chung Nam
Siêng thì một bóng du sơn thủy
nỗi đời ấm lạnh thích riêng mang
tuyệt thú những lần lên nguồn thẳm
ngồi ngắm mây trời trôi lang thang
may gặp tiều phu người quen cũ
chuyện trò quên bẳng cả thời gian

QUÁ HƯƠNG TÍCH TỰ

Vương Duy:

Bất tri Hương Tích Tự
sổ lý nhập vân phong
cổ mộc vô nhân kính
thâm sơn hà xứ chung
tuyền thanh yết nguy thạch
nhật sắc lãnh thanh tùng
bạc mộ không đàm khúc
October 22, 2008

Toại Khanh:

Ngang chùa mà chẳng thấy ch&ugr October 22, 2008c;y lùa đỉnh non
Núi sâu không cả dấu mòn
vết người mùa cũ biết còn quanh đây
chuông chiều chìm giữa ngàn cây
suối tuôn ghềnh đá nước bay rì rầm
rừng tùng nhuộm bóng quang âm
trời chiều dậy khúc vô thanh, vô phiền
về non, thôi lại toạ thiền
ô hay, cư sĩ an nhiên với rừng.

THU DẠ ĐỘC TỌA

Vương Duy:

Độc tọa bi song mấn
Không đường dục nhị canh
Vũ trung sơn quả lạc
đăng hạ thảo trùng minh
bạch phát chung nan biến
hoàng kim bất khả thành
dục tri trừ lão bệnh
duy hữu học vô sinh

Toại Khanh :

Khuya ngồi vuốt tóc ngậm ngùi
Trong mưa nghe trái rụng muồi bên hiên
Dế kêu như khóc dưới đèn
Gẩm thân thôi đã một phen bạc đầu
Nghìn vàng mua tuổi được đâu
Nào ai giữ mãi được màu tóc xanh
Đêm đời chợt nhớ lời kinh
Theo chân Phật thoát tử sinh vẫn là…

Tôi cũng như nhiều người thích thơ Tàu, thường nhắc đến thơ Đường hơn thơ Tống. Nhưng bên cạnh cái chung ấy, vẫn còn có một chút riêng. Tôi yêu một vài thi sĩ Trung Hoa không chỉ vì thơ họ tài hoa, mà còn vì một lẽ khác: Họ cũng là người mộ Phật như tôi. Đọc họ rồi ngâm ngợi một mình, tôi cũng bớt được chút mặc cảm rằng yêu thơ là một kiểu tục lụy. Vì thơ họ thường là tâm sự của những cư sĩ áo nâu tóc trắng. Họ chính là vài nhà trong cả hai đời Đường Tống. Vương Duy, Bạch Cư Dị của nhà Đường và Tô Đông Pha của nhà Tống đều nằm trong số ấy. Đặc biệt với Tô Đông Pha, tôi cứ đọc thấy trong thơ ông thật nhiều ẩn ý. Nói chuyện không đâu, mà hiểu sao cũng được. Tôi ngờ ông đã ít nhiều qua thầy Phật Ấn mà cảm nhiễm cách nói bâng quơ của Thiền Tàu. chẳng mặn mà lắm với cái ngữ ấy, nhưng tôi phải nhận rằng mình đã thầm yêu!

Thơ Toại Khanh

RONG CHƠI MIỀN HOA HẠ 

Đã tít mù rồi Thượng Hải ơi
Ta ở chân mây, em cuối trời
Bèo nước làm sao mà dám hẹn
Thôi dẫu dăm hôm cũng một đời
Mình em phố cổ làm thương khách
Ta lại nghìn trùng kiếp mây trôi
Chỉ mong một buổi khuya nào đó
Em ngó phù vân nhớ một người!

QUÁN

Sau lưng là hôm qua
Trước mặt là bây giờ
Vui buồn chỉ để làm thơ
Ruỗi giong chỉ để đợi chờ một hôm…

TÌNH PHỐ

Em giờ đắt giá, mua không nổi
Mười năm sau,
mua nổi cũng không mua.
Ta đi về núi dựng chùa,
Khuân cây, vác đá đợi mùa tái sinh.

TRÀ NGHỆ QUÁN

Dự Viên một chén trà trưa
Nhấp xong ngụm cuối, cũng vừa quên nhau
Đó ra đây…một nhịp cầu
Xoay lưng, gì cũng một màu mù sương

LÀM SAO EM BIẾT

Đêm cuối…nhìn ta bước ngẩn ngơ
Nhỏ dỗ : Về đi, sẽ rán chờ
Em đâu có biết đời du sĩ
Vui buồn đâu quá một bài thơ!

GÌ CŨNG

Gì rồi cũng một cuộc chơi
Kẻ toan tính lắm, hay tôi dại khờ
Chẳng qua một nắm lá mơ
Nổi trôi đâu đó bên bờ tử sinh…
Như chia tay một cuộc tình
Ta chia tay cả chính mình hôm qua
Khuya nay về cạn chung trà
Mươi hôm luân lạc chỉ là mộng du!

BƯA

Mộng lữ thứ
Hay đâu giờ đã phỉ
Đã ly hương…thêm một chuyến quê người
Vong thân vào một cuộc chơi
Mộng tan
ta lại góc trời sơn lan.

SÙNG NGHIÊM TAM THÁP (Đại Lý)

Ngó thiền sư bước thảnh thơi
Lắng tâm ta tưởng đất trời Tây Thiên
Ngó ba toà tháp soi nghiêng
Bâng quơ tưởng đã tới miền vô sanh
Rồi em với áo thiên thanh
Và ta lại ngó
tan tành đạo tâm
Hoảng kinh
ta biết mình nhầm
Thì ra sinh tử vẫn nằm trong tim
Ta về cứ nhớ Sùng Nghiêm
Nước chùa soi thấu mấy niềm phàm tâm!

SHANGRI-LA

Chiều đông theo gió viếng Biso
Se sắt sơn phong quyện mặt hồ
Ta chợt thấy mình như chiếc lá
Bé nhỏ vô cùng giữa hư vô
Đói lạnh vẫn nghe lòng có lửa
Một chuyến hành hương chẳng bất ngờ
Ta như viễn khách về cố xứ
Từ những hư hao kiếp bụi bờ
Thèm gọi một người..nhưng ai nhỉ
Thôi thì môi cứ máy Biso
Ta đã về đây, hề tri kỷ
Một gã du tăng với gió hồ
Mấy hôm về ngủ nơi phố chợ
Vẫn mộng thấy mình ở Biso…

HỔ KHIÊU TAM HẠP (Trung Điện)

Chơ vơ một bóng bên sơn đạo
Ta xuống thung sâu kiếm chính mình
Tiếng thác réo vang lời tĩnh mịch
Tiếng gió ù tai… tiếng vô thanh
Chân xuống vực sâu lòng cứ ngỡ
Tục khách đang về cõi vô minh
Để nghe trọn vẹn đời cơ  khổ
Nghe cả trầm luân vạn trượng tình
Cũng ngỡ mình đang về sơn cốc
Lặn thác để tìm mấy trang kinh
Bới tung văn tự tìm huyền nghĩa
Đã lãng quên từ những tử sinh
Bất ngờ ta thấy ta hóa hổ
Khờ dại nhảy qua cái bóng mình
Có phải Hổ Khiêu từng có cọp
Hay vẫn mấy chàng đi kiếm kinh!

 

RỪNG ĐÁ (Côn Minh)

Một ngày viếng cõi Thạch Lâm
Ngó rừng đá dựng cứ nhầm chiêm bao
Đó đây là những mòn hao
Nọ kia là những đỉnh cao chạm trời
Quên ta, quên cả chuyện đời
Chỉ nghe trong đá mấy lời nỉ non
Trầm luân gì mất, chi còn
Biển xưa lưu dấu mấy hòn đá vôi
Như xa người, tôi còn tôi
Tôi đi, còn lại cuộc đời sau lưng
Thạch Lâm đâu núi, đâu rừng
Đâu hôm nay với tiền thân mà lường
Đá nằm giữa cõi gió sương
Như tôi giữa cuộc vô thường hôm mai.

LỆ GIANG

Phố xưa lặng những con đường
Còn hằn sâu những đoạn trường biển dâu
Mái nghiêng, bóng liễu, thành cầu
Vết mòn trên đá như câu kinh đời
Đã xa xôi những kiếp người
Đã từng giọt lệ, nụ cười qua đây
Tiền thân từng ở nơi nầy
Hay là ngẫu nhĩ bèo mây trên đường
Tần ngần với một chút thương
Tiếng tiêu góc phố cuối đường còn nghe
Ta như hạt bụi  vĩa hè
Nhớ ngu ngơ những ngựa xe kiếp nào
Thẫn thờ niềm nỗi xưa sau
Để qua đêm lại vẫy chào mà đi…

TUỔI NHIỀU THÊM TỦI

Sống mươi năm đã thấy già
trầm luân chừng ấy… vẫn là trẻ con
đi mươi hôm dép đã mòn
trầm luân chừng ấy… sao còn ruỗi giong
sống mươi năm đã lưng còng
trầm luân chừng ấy…sang sông cũng vừa
chỉ hiềm giải đãi kiếp xưa
nên giờ tiếp tục vào chùa gõ chuông
tử sinh là những dặm buồn
chuyện mình chửa xét…dám hờn tha nhân
ngán rồi những oán cùng ân
kiếp mai xin được một lần phủi tay
sau lưng muôn dặm đường dài
tiền đồ nhớ vội vết hài…ta ơi!

LÀM SAO EM BIẾT ĐƯỢC

Đời đi về xuôi ngược
Xa lộ đêm muôn trùng
Đèn tôi như đóm thuốc
Em có thấy nhau không?

Online vào biển lớn
Mỗi người một cõi riêng
Password trong tay áo
Tôi đóng cửa tọa thiền

Người đời từ vô thủy
Vẫn chung thân lạc loài
Ðường có thêm bao ngã
Chuyện mình chẳng ai hay

Người có riêng trang Blog
Tôi có một Website
Nỗi riêng hình như một
Dặm trần vẫn là hai…

Thương người, không Password
Muốn thư, chẳng e-mail
Người như sương trên August 26, 2010lưng đèo…

Ra phố, nếu không tiền
August 26, 2010 R> Gọi phone, nếu không số
Trọn kiếp… khách ngoài hiên!

Đời bao người thiên hạ
Có gặp gỡ bao phen
Chỉ là từng cơn gió
Ðạo đời…một chữ duyên

TÌNH TANG

Thà đi cuối bãi, đầu sông,
Ðể nghe thơ dậy trong lòng những khuya.
Thà đi không hẹn buổi về,
Trắng tay cho cội bồ-đề được xanh.
Lồng son hãm giọng chim oanh,
Chậu vàng dễ héo mấy cành sơn lan,
Xa nhau để được đá vàng,
Gần nhau để lại bẽ bàng đấy thôi…
Ðạo thiêng là gió bên trời,
Là kinh vô tự, là lời vô thanh.
Lãng quên để được chung tình,
Cho đời rảnh nợ, cho mình rảnh tay.
Quà nhau chỉ mấy chữ này,
Có chi so được chút mây biên đình.
Phải đâu ta sợ chi tình,
Chỉ lo tình phụ…nên đành vô tâm!

~ Toại Khanh ~

Nữa Trang Kinh

Trang kinh Sư gởi từ trong nước.
Đọc chữ mà sao đượm những tình.
“Kinh này chỉ biếu, không đem bán.”
Chữ nhoà trước mắt – tại mực in?

Lấy bút làm thơ giữa đêm rằm.
Cám ơn sư, Phật, với trang kinh.
Tâm an, thân lạc, người lữ thứ.
Nửa chén trà khuya, nửa trang kinh.

Lạc Long Quân xẻ nửa gia đình.
Phật mình cũng xẻ nửa câu kinh.
Nửa để giành cho người ở lại.
Nửa giành cho kẻ sống điêu linh.

Ân Đức Phật không mờ theo tháng năm.
Trưởng Lão Buddhaghosa bóng nguyệt lồng.
Đọc kinh mà thấy quê ngàn dặm.
Giấy, mực, tình quê trộn ở trong.

Đọc những trang kinh khuya xứ lạnh.
Vầng trăng Linh Thứu bỗng lung linh.
Nghe lao xao gió khu vườn Trúc.
Dụi mắt… ô hay… chỉ có mình!

NHƯ QUANG
(Rằm tháng Tư/05, Khánh Đản 2549)

Mẹ Tôi

Ngày xưa tôi lớn lên rồi
Nhưng tôi trong mẹ là tôi dại khờ
Sống đời thánh thiện ngây thơ
Dù thời chinh chiến bất ngờ hiểm nguy
Mỗi lần cất bước ra đi
Trông theo, Mẹ dặn những lời cẩn tâm
Tránh không vấp phải sai lầm
Sẽ làm lòng Mẹ âm thầm khổ đau
Tương lai hy vọng mai sau,
Giờ thì vất vả Mẹ nào yên vui
Sáng trăng hay lúc tối trời
Quanh năm suốt tháng vun bồi, đắp xây
Trăng vơi rồi lại trăng đầy
Xuôi dòng, ngược nước ngày ngày gian nan
Cho đàn trẻ thoát cơ hàn
Cho con tất cả vô vàn mến thương
Bây giờ con đã tha phương
Thân nơi đất khách lòng vương nổi sầu
Đường đời trăm nẻo về đâu
Mãi ghi ơn Mẹ thâm sâu cỏi lòng
Xuân, Hè, Thu lại sang Đông
Nguyện cầu cho Mẹ lời không đổi dời
Bình an mạnh khỏe trọn đời
Mẹ chia hạnh phúc cho người không may

Thương người gặp phải nạn tai
Mẹ luôn an ủi trao ngay ít qùa
Bà con hàng xóm gần xa
Mẹ luôn giúp đở cho qua khổ nàn
Mặc cho thế sự ngổn ngang
Mặc cho cơ chế rộn ràng đổi thay
Ai gieo vạ gió tai bay
Vòng tay nhân ái ngày ngày Mẹ cho
Giúp bao người bớt âu lo
Nói lời cao thượng làm cho nhẹ nhàng
Ai cần thì Mẹ lẹ làng
Chẳng nề khó nhọc chẳng màng công ơn
Không hề suy tính thiệt hơn
Dù cao tuổi hạc không sờn tín tâm
Hằng sáng toả như trăng rằm
Hồi hướng công đức phước âm muôn loài.

PT Minh Toàn

Chùa Tôi

Chùa tôi cảnh trí đơn sơ
Đồng hương Phật tử nương nhờ Phật ân
Là nơi gởi gắm tinh thần
Sư tôi thường chuyển chánh chân Pháp mầu.

Thân tôi giả tạm mà thôi
Hồn bao nhiêu kiếp luân hồi quẩn quanh
Quy y Tam Bảo tâm thành
Nguyện ly biển khổ, tử sanh xa rời.

PT TƯ HUỲNH